Người dịch: Whistle
Chu Giáp ngồi trong phòng, trầm ngâm suy nghĩ, sau đó, hắn đặt quyển sách xuống, khẽ động tai, vô số âm thanh ập đến.
Theo tu vi tăng lên, phạm vi bao phủ của đặc tính Thính Phong cũng ngày càng rộng.
Tuy rằng Chu Giáp đang ngồi ở đây, nhưng bất kỳ động tĩnh nào trong trụ sở Thiên Hổ bang, Chu Giáp đều có thể nghe thấy rõ ràng.
Chỉ là âm thanh quá nhiều, cho dù là Chu Giáp cũng cảm thấy đau đầu, nên bình thường Chu Giáp sẽ không kích hoạt.

Trong đại điện, tiếng ồn ào vang lên không dứt.
Lôi My dù sao cũng còn trẻ, hơn nữa còn thiếu kinh nghiệm xử lý bang vụ, tuy rằng chiến thắng khiến cho uy vọng của nàng đạt đến đỉnh cao, nhưng lại không hoàn thành thử thách tiếp theo.
Hơn hai tháng…
Có hơn mười cường giả Hắc Thiết và vô số bang chúng nghe theo, thu thập một Thiên Thủy trại đã tan rã, vậy mà lại liên tiếp thất bại.
Thậm chí…
Tổn thất nặng nề.
Điều này khiến cho không ít người bất mãn.
Dù sao, cao tầng tranh cãi thì thôi, những người ở tầng dưới chót chỉ có thể xem náo nhiệt, nhưng chuyện mà bọn họ đang làm hiện giờ lại liên quan đến tính mạng của bản thân, nên đương nhiên là phải tranh giành.
Một quyết định sai lầm của cấp trên có thể khiến cho mấy trăm người phải chết.
Trách nhiệm này, phải có người gánh vác.
Mọi người trong điện đều là cáo già, tuy rằng biết chuyện không ổn, nhưng lại nhanh chóng đổ lỗi, chỉ có Lôi My là không hiểu, bị không ít người oán trách.
Bên ngoài đại điện.
Đến giờ đổi ca.
Ngô Lục, người đã đứng gác nửa ngày, rốt cuộc cũng được nghỉ ngơi, y duỗi người, chào những người khác rồi đi đến gần nhà vệ sinh.
Ngô Lục đứng đó, chỉnh lại thắt lưng, tiện tay gảy nhẹ, một tấm lụa đầy chữ viết như gà bới rơi vào góc tường tối.
Đất ở góc tường tơi xốp, một thứ giống như con rết từ bên trong chui ra, há miệng nuốt tấm lụa vào.
Sau đó, con rết bò xuyên qua đất, thối lui ra ngoài viện.
“Phù…”
Ngô Lục thở phào, thắt chặt thắt lưng, xoay người, nheo mắt.
“A!”
Bóng người đứng sau lưng khiến cho Ngô Lục mặt mày trắng bệch, toàn thân lạnh toát, đầu óc trống rỗng, cả người cứng đờ.
“Chu… Chu phó bang chủ.”
“Ừ.” Chu Giáp gật đầu:
“Ngươi cũng đến đây đại tiện sao?”
“Ơ…” Ngô Lục há miệng, gương mặt vặn vẹo, lắp bắp nói:
“Tiểu tiện, tiểu tiện.”
“Ngươi cũng đâu còn nhỏ nữa, cho dù là tiểu tiện cũng không cần phải tùy tiện giải quyết, nơi này là trụ sở bang phái, không phải nhà của ngươi.”
Chu Giáp thản nhiên nói:
“Tên gì? Lần này thì thôi, lần sau đừng như vậy.”
“Vâng, vâng.”
Ngô Lục vội vàng cúi đầu, gật đầu:
“Tiểu nhân là Ngô Lục, lần sau không dám nữa.”
“Đi đi.”
Chu Giáp phất tay, tiện tay mở cửa nhà vệ sinh, nhìn thấy Ngô Lục vẫn chưa đi, Chu Giáp liền kinh ngạc nghiêng đầu nói:
“Ta đi đại tiện, ngươi cũng muốn xem sao?”
“Không, không…”
Ngô Lục cười gượng: “Tiểu nhân đi ngay, đi ngay.”

Cách Thiên Hổ bang không xa, ở khe hở góc đường, một con rết to bằng ngón tay chui ra từ trong đất.
“Chít…”
Chân rết run rẩy, phát ra tiếng kêu chói tai.
Miệng đầy răng cưa của con rết không ngừng đóng mở, trong nháy mắt, một tấm lụa đầy chữ viết như gà bới đã được nó nhả ra.
“Vèo!”
Đợi đến khi tấm lụa rơi xuống đất, một con chim bói cá từ đâu bay đến, vẽ một đường cong, dùng hai chân nắm lấy tấm lụa, bay lên.
“Chíp…”
Tiếng kêu tuy rằng không lớn, nhưng lại rất hăng hái, khiến cho những con chim khác cũng phụ họa.
Không bao lâu sau.
Chim bói cá rơi xuống bệ cửa sổ.
Căn phòng được bày biện tinh xảo, hương thơm ngập tràn, một người phụ nữ đang soi gương vẽ lông mày liền dừng động tác, đi đến bên cửa sổ.
Vuốt ve lông chim bói cá, người phụ nữ lấy tấm lụa đặt lên bàn, sau đó sao chép mấy bản, phân phó thuộc hạ đưa đi.
Hình như người phụ nữ không biết trên tấm lụa viết cái gì, vẻ mặt lo lắng, nhưng lại rất cẩn thận.
Một canh giờ sau.
Chuyện mà Thiên Hổ bang bàn bạc cách đây không lâu đã được truyền đến tay một số người, bao gồm cả cuộc tranh cãi gay gắt của Trịnh trưởng lão và những người khác.

Tửu lâu.
Khách thương, người bán hàng rong qua lại dưới lầu, ồn ào náo nhiệt.
Phòng riêng trên lầu cũng có người ra người vào, thỉnh thoảng lại có người say khướt chạy ra, được người ta dìu đi.
Trong một gian phòng.
Mấy người ngồi quanh bàn bát tiên.
Có nam, có nữ, có người mặc áo ngắn giống như phu xe, khổ sai, có người trang điểm lòe loẹt giống như kỹ nữ, có người tay cầm tẩu thuốc, thỉnh thoảng lại rít một hơi, trên mặt đầy nếp nhăn, giống như lão nông làm ruộng, đánh cá.
“Thiên Hổ bang sốt ruột rồi.”
Một người ăn mặc như thương nhân đặt tin tức trong tay xuống, cười lạnh:
“Bên ngoài không giống như Thạch Thành, lục thủy tam sơn nhất phân điền, nhưng không có nhiều đường dễ đi, Thiên Thủy trại ta cũng không phải dễ bắt nạt, thủy lộ mà chúng ta đã kinh doanh nhiều năm, sao có thể dễ dàng bị công phá?”
“Thủy quỷ, ám vệ, vẫn cứ làm theo kế hoạch cũ, bọn chúng không cho chúng ta sống, vậy thì chúng ta sẽ không để cho Thiên Hổ bang vận chuyển hàng hóa.”
“Trước tiên hãy hủy diệt mấy con thuyền chở hàng, để cho bọn họ nhớ lâu một chút.”
“Vâng.”
Một người đàn ông ăn mặc như ngư dân cười nói:
“Thật ra, nếu như có đủ hỏa khí, đừng nói là mấy con thuyền, cho dù là mấy cái kho hàng ở ngoài thành, chúng ta cũng có thể đốt sạch.”
“Đừng chủ quan.”
Có người lắc đầu:
“Thiên Hổ bang không phải dễ chọc, chỉ riêng cao thủ Hắc Thiết cũng đã hơn mười người, nếu như bị phát hiện thì nguy.”
“Hiểu rồi.”
Một người hừ lạnh:
“Chúng ta cũng không phải là người ngu, đây không phải là tỷ thí xem ai mạnh hơn, người đông hơn, mà là phải biết cách bố trí, hơn nữa, Thiên Hổ bang gia đại nghiệp đại, không thể nào đấu với chúng ta mãi được.”
Mọi người gật đầu.
Mấy hôm nay, tuy rằng bọn họ phải trốn chui trốn nhủi, nhưng vì tin tức linh thông, mỗi lần ra tay đều giành chiến thắng, hiện giờ họ đã không còn sợ Thiên Hổ bang nữa.
Nếu như không phải là thiếu cao thủ, e rằng họ đã có thể lật ngược tình thế.
0.48452 sec| 2386.898 kb